Truyền thuyết Điểm nhãn cho rồng

Truyền thuyết gắn liền với nhân vật Trương Tăng Dao (479 – ?) là người Ngô Trung (Giang Tô, Tô Châu ngày nay) triều Lương thời Nam Bắc Triều. Những năm Thiên Giám (502 – 519) đời Lương Võ Đế, ông làm Vũ Lăng Vương Quốc thị lang, chủ trì hội họa ở Mật các cung đình.

điểm nhãn cho rồng
điểm nhãn cho rồng

Trương Tăng Dao nổi tiếng là họa sĩ tài năng bậc nhất. Những tác phẩm của ông thường trông như thật. Những bông hoa vẽ trên cổng chùa nhìn từ xa như đang bung nở giống hiệu ứng 3D ngày nay dù đến gần, chỉ là một mặt phẳng.

Vị danh họa nổi tiếng nhất với các bức tranh vẽ rồng xuất thần và có một câu chuyện lưu truyền trong dân gian về biệt tài đó.

Một hôm, ông vẽ bốn con rồng trên tường chùa An Lạc ở Kim Lăng. Người xem đều ngưỡng mộ trước khả năng múa bút của họa sĩ. Nhưng khi ông dừng vẽ, mọi người thắc mắc tại sao ông lại bỏ quên một chi tiết rõ ràng – cả bốn con rồng đều không có mắt.

Thực tế, họa sĩ Trương không hề sơ suất – ông cố tình làm điều này. “Đôi mắt là linh hồn của rồng. Những phần khác chỉ là hình thức thôi. Khi thêm mắt vào, con rồng sẽ được truyền sự sống và bay đi”, ông giải thích.

Nghe thấy vậy, mọi người đều không tin, cố nài Trương Tăng Dao vẽ thử. Vị họa sĩ Trung Quốc đành phải cầm bút chấm mắt cho rồng.

Trương Tăng Dao vừa “điểm nhãn” xong, trời bỗng thay đổi, mây đen vần vũ, gió thổi ào ào, sấm chớp đùng đùng. Một tia sét bất ngờ đánh vào bức tường nơi vẽ những con rồng. Rồi tường bỗng nứt ra. Hai chú rồng được vẽ mắt bay lên trời và biến mất. Hai chú rồng không có đồng tử còn lại vẫn nằm im trên tường của ngôi chùa.

Trong nghệ thuật, các nghệ sĩ thường cẩn trọng khi vẽ mắt cho linh vật trong tranh – tượng. Thậm chí, trong giới xăm, những người thợ lâu năm thường khuyên khách hàng suy nghĩ kỹ trước khi xăm linh vật mở mắt.

Ảnh minh họa – Quạt vẽ Long Lân khánh hội -Vietnamphonghoa